Nàng hài lòng ngủ trong vựa lúa
Bạn phải ăn, ngủ và bài tiết
Đó là điều không thể tránh
Ngoài ra không việc gì đến bạn.
chúng ta đều có
chúng ta đều có những nỗi buồn dài
một, hai hay ba gang tay
vào mùa xuân cây cối không ngủ được
bởi sự nhú mầm của chúng
cả bầu trời cũng mềm trở lại
mọc chi chít mưa
chúng ta đã lẩn tránh những cơn mưa đêm
không còn thử nhập thân vào không gian này
như bầy người xưa reo múa…
Thuật luyện vàng chân chính là tia lửa trong con người bắt đầu tác động đến những hạt mầm chứa trong các nguyên tố, giải phóng chúng, chuyển hóa và nâng chúng lên. Những nhân tố được giải phóng quay trở lại tác động vào con người và lúc đó nâng con người lên một cấp độ cao hơn.
Con người một lần nữa lại tác động vào vật chất, và vật chất tác động trở lại con người, cứ như vậy tiếp tục: thánh thiện hóa lẫn nhau, tinh tế hóa, trong sạch hóa, chuyển hóa, hưng phấn hóa và đông đặc hóa lẫn nhau. Nơi nào vật chất mềm, cần cứng rắn hóa, nơi nào vật chất cứng, cần làm nóng chảy. Vật chất luôn luôn vẫn là vật chất, nhưng trong ý nghĩa và tầm quan trọng của nó luôn luôn mang ý nghĩa và tầm quan trọng tinh thần.
Bởi vì sau cùng, vật chất và nguyên tố không nằm chết cứng ở các mỏ, các dãy núi mà là các bộ phận sáng tạo tích cực ra thế gian, hay nói cách khác, là thứ tạo dựng nên các dãy núi, dòng sông, thức ăn, các công cụ, các vì sao và con người.
Nguyên tố đã được tinh khiết hóa và thiêng linh hóa không biến mất khỏi thế gian, chúng tụ lại từ một nơi vô hình và tỏa tác động. Chúng phản chiếu: sưởi ấm, soi sáng, tinh lọc. Nguyên tố đã được tinh khiết hóa biến thành asa-điều thiện, thành bản thể thiên đường hóa, xuất hiện trên trái đất, trước hết ngay trong con người, nhưng không như một niềm hạnh phúc và cảm hứng cá nhân mà như sự hiện diện của sự sống thời hoàng kim.
Thời gian xuất hiện như là kết quả hành động của chúng ta, và biến mất khi ta sao lãng hoặc không thực hiện nó. Đó là thứ chất liệu dưới ảnh hưởng của chúng ta luôn luôn có thể sống dậy, nhưng sẽ rơi vào trạng thái hay thậm chí là trạng thái không tồn tại nếu ta không truyền sinh lực của ta cho nó. Thời gian là một thực thế thụ động, bổ trợ, và quan trọng nhất-phụ thuộc vào con người.
Hoàn toàn trái ngược với tư duy châu Âu.