Một chủ đề được lặp đi lặp lại trong tác phẩm của Thomas Mann là sự xung đột giữa Appolo và Dyonisos, hai nhân vật trong thần thoại Hi Lạp. Nếu như Appolo, thần ánh sáng, tượng trưng cho cái đẹp đã được định dạng, trong cấu trúc và trong trật tự thì Dyonisos, thần của rượu vang, được hộ tống bởi một bầy người cuộn trong da thú, chìm đắm trong những điệu nhạc, tiếng rú của dục vọng, tương trưng cho sức sống vĩnh cửu của bản năng. Đối với Nietzsche, sự xung đột này là nhựa sống, là máu cho sự hình thành của tác phẩm nghệ thuật. Nhưng bên cạnh đó, nó làm hủy hoại cuộc sống của người làm ra tác phẩm.
Một người bình thường thích âm nhạc và nghệ thuật qua con đường học vấn dễ bị điều kiện hoá bởi những gì chính thống cho là hay là đẹp. Tiềm thức con người luôn so sánh những gì mình đang nhìn thấy hoặc đang nghe thấy với những gì đã từng nhìn và nghe thấy, nay còn đọng lại trong trí nhớ. Kho dữ liệu ấy luôn đi kèm với những tiêu chuẩn về cái hay cái đẹp mà con người được dạy và được học. Chính cái nền học vấn và văn hoá này đã khiến người ta không còn vô tư khi thưởng thức nghệ thuật. Người ta không thích Chopin trong cách trình bày của Pogorelich không phải vì tiếng đàn (rất đẹp) hay kỹ thuật (siêu việt) của ông, mà bởi ông chơi Chopin hoàn toàn khác thường. Không ít người coi lối chơi của Pogorelich là quá táo bạo, quá mạnh, như một cuộc cách mạng, trong khi người ta chỉ muốn “cải lương”, cải tiến chút xíu trong cách trình diễn, chủ yếu nặng về kỹ thuật, không đi chệch ra khỏi dòng chính của “phong cách Chopin”, đã được thiết lập vững chắc bởi những nhạc viện, viện nghiên cứu, hội đoàn “chính thống” đầy “thẩm quyền” trên toàn thế giới

Khi cô gái váy sặc sỡ cởi đôi guốc cao sinh động và kiêu sa ra. Tôi cảm thấy ngạt thở. Cái gì đã khiến cô phải đeo một đôi guốc có thể làm tím cả đầu ngón chân và gót chân như thế? Cái gì đã khiến cô phải xoải bước rất thẳng khi đôi chân đau đến mức phải tạm cởi ra khi đi trong thang máy như vậy? Cái gì đã tạo ra sức mạnh cho tất cả những người phụ nữ xoải bước tự tin lên xuống những bậc thang tòa nhà và sau những tấm kính xanh mướt hút ánh mặt trời kia?

Cái thế giới này, nó đang biến thành những toà nhà, thành những chiếc xe hơi, với những người phụ nữ mặc váy rất đẹp, thân thể toả ra mùi thơm nữ tính, mang guốc cao gót, sải bước trên những nền gạch bóng loáng và khung kính xanh rực rỡ. Các toà nhà quyền lực. Cái đẹp trở thành nhu cầu tất yếu của sự quyền lực. Người ta ko thể tìm thấy một thứ gì lớn hơn để sánh với quyền lực, ngoài cái đẹp. Cái đẹp là công cụ. Những người đàn bà rất đẹp, váy rất đẹp, guốc cao gót nữ tính, là một thành phần trang trí cho khung tường cao vút lên trời cao.

Vào một khoảng khắc, loài người quên mất rằng họ ko phải nô lệ của cái đẹp. Họ tạo ra cái đẹp.