Hỡi các bạn trẻ của tôi, bây giờ tôi sẽ giới thiệu với các bạn nghệ thuật thượng đẳng, một xứ sở đầy mê hoặc; mắt của các bạn đã được học; tay đã được luyện. Bây giờ là lúc cần khai sáng các bạn. Tôi tạm dừng tại đây; để nói với các bạn vài lời khôn ngoan và thông thái trước khi mở màn.

Các bạn đang bồn chồn và tràn đầy nhiệt huyết; đó là một điềm tốt; các bạn tin rằng sẽ ngạc nhiên, say sưa với những gì tôi sẽ cho các bạn xem; hãy tỉnh ngộ lại đi các bạn. Vẻ đẹp không bao giờ tạo ra trạng thái đê mê đối với những ai không hiểu nàng.

Nàng rất giản dị, nàng chỉ nói cho những người được khai sáng.

Những người lần đầu tiên nhìn thấy biển thường ngạc nhiên vì chẳng có mấy ấn tượng; một đường thẳng vạch chân trời, cơ man nào là nước, đó là thất cả đối với những ai không biết biển, song đối với những ai hiểu những điều bí ẩn của nó thì biển thật tuyết vời biết bao.

Dáng vẻ của các đồ vật cổ đại đẹp, các bức hoạ của Raphael, Michelangelo, Rubens, Titian, Rembrandt, mọi thứ vĩ đại và mênh mông đều không khiến các bạn ngạc nhiên.

Tôi muốn cảnh báo để các bạn khỏi cho rằng mình bị lừa.

Để các bạn hiểu tôi sẽ minh hoạ bằng câu chuyện dưới đây.

Một hôm, để tự tiêu khiển, tôi đặt mua một chai sâm-banh tuyệt ngon cho một người nông dân: tôi mời anh ta uống, và chờ nghe lời thán phục của anh ta. Nhưng anh ta nốc cạn ly sâm-banh mà chẳng tỏ vẻ thích thú gì hơn khi anh ta uống rượu táo. Tôi ngạc nhiên hỏi anh ta: “Cậu có thích rượu này không?” “Cũng được, nhưng hơi nhạt,” anh ta nói. Sâm-banh thượng hạng mà lại bảo hơi nhạt! Tôi muốn đấm anh ta. Tôi cho anh ta uống rượu này hai tuần liền, và tôi cũng kiếm mấy chai rượu anh ta thường uống mà anh ta từng hết lời tán dương. Sau hai tuần, tôi lén rót cho anh một li thứ rượu chua của anh ta. Anh ta nhanh chóng uống cạn li, rồi nhăn mặt, nói: “Trời đất, bác cho em uống cái gì thế này?” “Thứ rượu mà cậu vốn rất thích đấy,” tôi trả lời. “Có thể thế được chăng? Bây giờ sao nó tởm thế. Cho em uống rượu của bác đi; em nay đã quen với nó rồi.”

Tôi sẽ cho các bạn uống một thứ rượu sâm-banh trí tuệ, để làm các bạn ghê tởm thứ rượu chua của mình đi.

Có bao giờ… có bao giờ tôn giáo của chúng ta cũng là của mọi người khác, rằng sự tu luyện chính là cuộc đời, lời nguyện cầu chính là ngôn từ của chúng ta, Điện thờ chính là mặt đất, những khu rừng là nhà thờ, nước thánh là những sông hồ và đại dương. Có khi nào thiền định là những mối quan hệ, thày giáo chính là cuộc sống, sự thông thái là tri kiến cá nhân và tình yêu là trung tâm của sự tồn tại?
…tụi mình biết chắc vài ba bữa nữa, thể nào bạn xứ cây cũng gọi, để hỏi hai cây chuối sao rồi, sống nổi không. Những cuộc gọi từ giờ không thuần nói chuyện văn chương, nỗi buồn và cái chết, sẽ có thêm cái bông chuối đầu tiên vừa bung cánh đầu tiên.
…người dưới muốn cảm được người trên, tất mình phải tự trọng lấy mình, im lặng mà chờ người trên cầu mình, mới có lẽ hay…
… đã minh rồi, nếu minh thái quá, thành ra nước trong quá thời không cá, người minh sát quá thời không bầy…
Vậy thì vẽ chân dung nghĩa là vẽ gì? Tất nhiên là vẽ người làm mẫu cho mình, ghi lại dung mạo của người ấy như mình nhìn thấy, cảm thấy, ở những giây phút người đó “ngồi làm mẫu” cho mình. Ấy là nói lối vẽ của mình bây giờ, là “mắt nhìn tay vẽ” chân thực tự nhiên, với ánh sáng ban ngày tạo nên mọi thứ sáng tối mầu sắc. Điều đặc biệt nhất là khi ngồi làm mẫu vẽ, dung mạo ai cũng đổi khác so với những lúc giao tiếp với mọi người. Ngồi lặng lẽ như chỉ có một mình, ai cũng như chỉ còn đối diện với chính mình. Dung mạo lúc ấy quả thật rất khác. Không phải đon đả cười nói với đời nữa. Không cần giả bộ này bộ kia làm gì nữa. Những ý nghĩ riêng tư kín đáo nhất sẽ hiển lộ trong vẻ mặt, từ khóe miệng, nét mày, ánh mắt, đến dáng ngồi… Đấy, mình thích tạo hình cái dung mạo bộc lộ tâm tính ấy của người mẫu, đơn giản là vẽ đúng những gì mình nhìn thấy ở người mẫu trong buổi ngồi vẽ.
… Nên mới có lời nói này: hay biện phân, thì có chỗ không thấy tõ được. Vả, đại Đạo thì không xưng tên, đại biện thì không có lời, đại nhân thì không thương ai, đại liêm thì không nhún nhường, đại dũng thì không làm hại ai. Đạo mà sáng thì không phải Đạo; lời mà rõ ràng thì không tới chốn, nhân mà thường thì không nên việc; liêm mà thanh thì không thể tin; dũng mà hại người thì không nên việc. Năm điều ấy tròn mà thành vuông. Cho nên, biết dừng chỗ mà mình không thể biết, là đến chốn rồi vậy. Có ai biết đến cách biện biệt mà không dùng đến lời, nói mà không cần phải nói ra lời? Nếu có kẻ biết được, kẻ ấy là Thiên phú (kho trời) đổ vô mãi mà không đầy, rót ra mãi mà không cạn, nhưng không biết do đâu mà đến. Nên mới gọi là che ánh sáng ( bảo quang) …
…Chim tiêu liêu đậu ở rừng sâu, chẳng qua một nhánh là vừa. Chuột đồng uống nước sông dài, chẳng qua đầy bụng là đủ…
… học nhiều và học thức không giống nhau.
Phần đông chúng ta thường nhận lầm việc ấy. Chúng ta thường đánh giá con người theo bằng cấp của họ, những bằng cấp ấy phần nhiều là những bằng cấp trí nhớ: kẻ nào nhớ giỏi thì thi đậu. Sự nhận xét sai lầm này gây không biết bao tai họa cho loài người hiện thời.
Tóm lại, người học thức không phải cần biết thật nhiều, mà cần phải thật biết những gì mình đã biết.
Biết, thì biết là mình biết, không biết thì biết là mình không biết, ấy mới thật là biết. Học thức là một vấn đề thuộc PHẨM, chứ không phải thuộc LƯỢNG…
…ta nên để ý cái Dũng của bậc thánh nhân: sở dĩ họ khác với thế nhân là nơi họ, Dũng bao giờ cũng căn cứ trên lòng Từ…